Nước mắt ngày các anh trở về qua những bức di ảnh

Nối lại khoảng trống thời gian
Thực hiện Chiến dịch cao điểm 500 ngày đêm đẩy mạnh tìm kiếm, quy tập, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ còn thiếu thông tin, Bộ Tư lệnh TP. HCM phối hợp cùng Công an TP. HCM tổ chức chương trình phục dựng, trao tặng miễn phí ảnh chân dung các Anh hùng liệt sĩ. Đây không chỉ là một hoạt động tri ân mang ý nghĩa chính trị – xã hội sâu sắc, mà còn là hành trình đi tìm lại ký ức, thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc.
Trong hành trình đong đầy nghĩa tình ấy, hai bức chân dung vừa được phục dựng tỉ mỉ của Liệt sĩ Phan Văn Ngọc và Liệt sĩ Phan Văn Châu đã được trao về tận tay gia đình Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Tui.

Tại căn nhà nhỏ, ông Phan Văn Tư (81 tuổi) – đại diện gia đình, run run đón nhận di ảnh của hai người anh trai. Khoảnh khắc lớp vải phủ được mở ra, không khí trang nghiêm như lắng lại. Hai gương mặt tưởng chừng đã nhạt nhòa qua năm tháng, nay hiện lên sống động, chân thực. Nhìn thật lâu vào ánh mắt, bờ môi của những người anh đã ngã xuống, người em tóc đã bạc trắng không kìm được những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Mãi mãi tuổi hai mươi
Ở tuổi 81, ông Tư nay đã ngả bóng chiều, còn hai người anh trong bức di ảnh vẫn mãi mãi mang dáng hình của tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Chiến tranh đã lùi xa hàng thập kỷ, nhưng nỗi nhớ thương trong trái tim người ở lại chưa bao giờ nguôi ngoai. Những giọt nước mắt nghẹn ngào rơi giữa căn nhà hôm nay chất chứa cả một khoảng trời thương nhớ, sự chờ đợi đăm đắm, niềm tự hào vô bờ bến.
Trao lại một bức di ảnh không đơn thuần là trao lại một tác phẩm nghệ thuật hay đường nét ngoại hình. Đó là hành trình đưa ký ức trở về với mái nhà xưa, hàn gắn những khoảng trống mênh mông mà thời gian và khói lửa đã để lại. Qua đó, thế hệ hôm nay được nghiêng mình trước chân dung những con người đã hiến dâng trọn vẹn máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Hai liệt sĩ đã đi xa, nhưng hôm nay, các anh như đã thực sự trở về trong vòng tay ấm áp của gia đình, trong niềm tưởng nhớ của người thân và trong sự tri ân sâu sắc của đồng bào. Không lời nào có thể tả hết độ sâu của khoảnh khắc ấy, ngoài những giọt nước mắt xót xa mà tự hào của người em tóc bạc khi được nhìn lại gương mặt anh mình.